
Đường phổ biến để bắt đầu nuôi ong dú là mua một tổ giống. Nhưng có đường thứ hai, ít được nói tới, và ở nhiều vùng thì nó là cách người ta vẫn làm từ trước tới giờ: đặt nhà sẵn rồi chờ đàn hoang tới ở.
Hai đường không loại trừ nhau, và biết cả hai thì chọn được cái hợp với mình.
Ong dú làm tổ trong hốc kín — hốc cây, hốc đá, hốc tường. Khi một đàn mở rộng, một nhóm ong thợ đi tìm hốc trống gần đó để xây tổ mới.
Cái hốc đó không cần là hốc tự nhiên. Với con ong thì một khoang tối, kín, đúng kích thước là một cái hốc — bất kể ai làm ra nó. Đó là toàn bộ nguyên lý của việc dụ đàn.
Nghĩa là chuyện này chỉ xảy ra ở nơi đã có đàn ong dú hoang sống quanh đó. Vùng không có sẵn thì đặt bao nhiêu nhà cũng không ai tới.
Dùng gì. Ống tre già bịt hai đầu khoan lỗ nhỏ, khúc gỗ khoét, hoặc chính cái thùng gỗ định nuôi. Ống tre được ưa dùng vì rẻ, sẵn, và đặt nhiều cái một lúc không tiếc.
Mùi là thứ quyết định. Đây là chi tiết quan trọng nhất. Giữ lại một ít sáp cũ hoặc keo cũ bôi bên trong — mùi đó báo cho đàn đi tìm nhà rằng đây là chỗ từng có ong ở, và tỉ lệ tăng lên rõ rệt. Không có sáp cũ thì xin của người nuôi trong vùng.
Đặt ở đâu. Chỗ khuất, có bóng râm, gần cây có nhựa, cao khỏi mặt đất. Cùng những tiêu chí của một chỗ đặt thùng tốt — vì đó đúng là thứ con ong đang tìm.
Đặt nhiều và để lâu. Vài cái rải các chỗ khác nhau trong vườn, và để nguyên nhiều tháng. Đây không phải việc kiểm tra mỗi tuần.
Mùa. Đầu mùa hoa, khi các đàn đang mạnh và có xu hướng mở rộng.
| Mua tổ | Dụ đàn hoang | |
|---|---|---|
| Tốn tiền | Có | Gần như không |
| Chắc ăn | Có đàn ngay | Có thể cả mùa không ai tới |
| Loài | Biết trước | Loài nào tới thì được loài đó |
| Đàn có hợp vùng không | Hợp nếu mua gần | Luôn hợp — nó vốn sống ở đây |
| Cú dời chỗ | Có, đàn phải học lại đường | Không — nó tự chọn chỗ |
| Bắt đầu học nghề | Ngay | Phải chờ |
| Hợp với | Muốn nuôi ngay, ở vùng ít ong hoang | Vườn quê có ong dú hoang quanh đó |
Điểm mạnh lớn nhất của đường thứ hai nằm ở hai dòng giữa bảng: đàn tự chọn chỗ nên không phải chịu cú dời chỗ nào, và nó là loài bản địa đã hợp với nguồn hoa và khí hậu vùng đó qua rất nhiều đời.
Điểm yếu cũng rõ: không chắc ăn, và phải chờ.
Trường hợp thứ ba, và nhiều người có mà không biết: đàn ong dú đã làm tổ trong hốc tường, trong ống nước cũ, trong gốc cây mục ở vườn nhà.
Phần lớn nên để yên. Đàn trong hốc tường không đốt ai, không phá kết cấu, không gây mùi, và thụ phấn cho cây quanh nhà. Nhìn nó mỗi sáng cũng là một cách nuôi.
Nếu muốn chuyển vào thùng để tiện chăm và sau này lấy mật thì đó là việc khó. Cấu trúc tổ gắn vào vách hốc bằng keo; đục ra thì vỡ bọng mật và vỡ vùng ấu trùng, đàn mất nhiều tuần dựng lại và có ca bỏ đi.
Cách nhẹ hơn: đặt một thùng mồi ngay cạnh, có sáp cũ bên trong, rồi chờ đàn đó chia. Đàn con vào thùng và dựng nhà từ đầu — được một đàn trong thùng mà không phá gì.
Nếu buộc phải chuyển thì đi theo người biết nghề vài lần trước khi tự làm, và nhớ rằng tổ trong cây sống hay trong tường nhà người khác thì còn liên quan tới chuyện đó là của ai.
Ở phố, muốn bắt đầu ngay, quanh nhà ít cây: mua tổ. Dụ đàn ở nơi không có đàn hoang là chờ vô ích.
Ở quê, có vườn, thấy ong dú bay quanh hoa: làm cả hai. Đặt vài ống tre mồi trong vườn — không tốn gì — đồng thời mua một tổ để bắt đầu học. Mùa sau có thể có thêm đàn miễn phí.
Đã có tổ hoang trong vườn: để yên, đặt thùng mồi cạnh đó, chờ nó chia. Đây là đường đẹp nhất và cũng chậm nhất.
Điều chung cho cả ba: chỗ đặt phải chọn kỹ từ đầu, vì đàn nào rồi cũng cần một chỗ khô, mát buổi chiều, không có đường kiến đi ngang.
Tính bằng mùa chứ không bằng tuần. Nhiều người đặt cả mùa hoa mà không có gì, mùa sau lại có. Nên đặt rồi quên đi, thỉnh thoảng ghé nhìn cửa lỗ xem có ong ra vào không — đừng mở ra kiểm tra.
Nhìn hoa trong vườn vào buổi sáng nắng lên. Ong dú là con nhỏ sẫm màu gần như đen, bay chậm, không sợ người, thường thấy trên hoa nhỏ như mười giờ, rau trai, hoa dại bờ rào. Thấy chúng nghĩa là quanh đó có tổ.
Để yên vài tháng cho nó ổn định, đừng mở ra xem vì tò mò. Việc duy nhất nên làm là kiểm quanh chân kê xem có đường kiến không, và che mưa nếu chỗ đó bị hắt.
Không nên — mật và đường thu hút kiến và ong mật tới cướp, chứ không dụ được đàn ong dú đi tìm nhà. Thứ có tác dụng là mùi sáp và keo cũ, vì đó là dấu hiệu của một cái tổ chứ không phải của thức ăn.
Thường ngược lại về mặt thích nghi: nó là loài bản địa, tự chọn chỗ, không chịu cú dời chỗ nào. Nhưng đàn mới vào thì nhỏ và cần thời gian để mạnh lên — cũng như mọi đàn mới tách. Đừng so nó với một tổ giống đã đủ tuổi mua về.
Nuôi ong dú rẻ hơn nhiều so với người ta tưởng, và phần lớn tiền nên dồn vào đúng hai chỗ. Vấn đề là người mới thường tiêu vào chỗ thứ ba.
Phần lớn người mới mua tổ trước rồi mới tính chỗ đặt. Làm ngược lại thì đàn đỡ phải chịu một cú dời chỗ ngay trong tuần đầu — và mình đỡ mất tiền học
Hướng dẫn mua ong dú cho người mới: xem tổ, đánh giá đàn, giá tham khảo, tránh bẫy và đưa tổ về nhà an toàn.