
Bận không đi được nên nhờ người nhà hoặc bạn đi lấy giúp. Chuyện thường, và thường ổn.
Nhưng người đi giúp không biết ba thứ mà chỉ cần sai một là đàn về tới nhà đã yếu sẵn — và mình sẽ không bao giờ biết vì sao.
1. Thùng phải giữ đúng chiều đứng. Người không nuôi ong nhìn cái thùng gỗ thì thấy là một cái hộp — đặt nằm cho gọn xe là chuyện tự nhiên.
Nhưng trong thùng có bọng mật: những túi mềm đầy mật gắn vào vách bằng keo. Đặt nghiêng hoặc xóc mạnh thì bọng vỡ, mật tràn xuống làm chết cả một lứa non.
Nhìn từ ngoài thùng vẫn nguyên, ong vẫn ra vào. Vài tuần sau đàn mới suy.
2. Cú nảy thẳng đứng mới là cú nguy. Người ta hay chèn hai bên cho khỏi đổ, rồi đặt thùng thẳng lên sàn xe hoặc yên xe.
Phải có lớp đệm dày dưới đáy — chăn, vải gấp nhiều lớp. Chèn hai bên không thay được lớp lót đáy.
3. Cái ống sáp ở cửa tổ không phải rác. Nó là cửa nhà do đàn tự xây. Người không biết thì gỡ đi cho gọn, hoặc giật mạnh băng keo bịt cửa và kéo theo cả đoạn ống.
Viết ra giấy, đưa cho họ cầm theo. Dặn miệng thì tới nơi họ quên — lúc đó họ đang lo chuyện khác.
Giấy ghi bốn dòng, ngắn:
Thùng phải đứng thẳng suốt chuyến, không đặt nằm.
Lót chăn dày dưới đáy.
Đừng gỡ cái ống ở cửa tổ.
Chụp một tấm ảnh chỗ người bán đang đặt thùng.
Dòng cuối quan trọng hơn người ta tưởng: tấm ảnh đó cho biết thùng quay hướng nào, và về nhà đặt lại cùng hướng thì đàn đỡ phải làm quen từ đầu.
Người đi giúp không quyết được mấy chuyện này — mình phải chốt trước với người bán:
Giờ hẹn. Sáng sớm hoặc chập tối, tránh giữa trưa. Cửa tổ phải được bịt lúc trời còn tối, khi ong đã về hết — bịt giữa ban ngày là bỏ lại toàn bộ lực lượng đang đi kiếm ăn.
Bịt cửa bằng lưới hoặc vải màn, không bằng băng keo. Nói rõ với người bán. Băng keo dán vào miệng ống sáp, gỡ ra là hỏng cửa tổ.
Tổ nào, tách bao lâu rồi. Chốt trước qua tin nhắn và giữ đoạn tin nhắn đó — người đi giúp không biết hỏi, và cũng không biết tổ nào là tổ mình đã xem.
Trả tiền thế nào. Đừng để người đi giúp phải thương lượng gì.
| Việc | Ai làm |
|---|---|
| Chốt giờ hẹn với người bán | Mình, trước |
| Dặn bịt cửa bằng lưới | Mình, trước |
| Chốt tổ nào, giá bao nhiêu | Mình, trước |
| Giữ thùng đứng thẳng | Người đi giúp |
| Lót đệm dưới đáy | Người đi giúp — nhớ đưa chăn cho họ |
| Chụp ảnh chỗ đặt thùng | Người đi giúp |
| Đặt xuống chỗ cuối rồi mở cửa | Mình, khi về |
Đừng để họ tự xoay ở chỗ lạ. Chuẩn bị sẵn và đưa tận tay:
Một tấm chăn hoặc vải dày để lót đáy.
Dây buộc mềm đủ dài để buộc cả hai chiều.
Thùng carton hoặc sọt vừa khít nếu chở ô tô.
Tờ giấy bốn dòng ở trên.
Và nói trước rằng ong dú không đốt — nếu không thì họ sẽ căng thẳng suốt chuyến, mà căng thẳng thì làm vội.
Phần này thì mình làm, và làm đúng thứ tự:
Đặt xuống đúng chỗ cuối cùng trước — rồi mới mở cửa. Ong ra ngoài lần đầu là ghi nhớ vị trí; dời sau đó thì phần quân ở ngoài bay về chỗ cũ.
Quay cửa theo tấm ảnh nếu có.
Gỡ lưới nhẹ, đừng giật, rồi lùi ra ngay.
Nhìn xem có mật rỉ ra ngoài thùng hoặc mùi chua không. Có thì bọng đã vỡ trên đường — để yên hoàn toàn, đàn tự dọn, và gọi báo người bán. Đừng mở nắp lau chùi.
Hơn hẳn, nếu họ nhận. Họ quen việc, và tới nơi còn chỉ luôn chỗ đặt — vài phút đó ngăn được phần lớn lỗi của tháng đầu. Tiền xăng rẻ hơn một đàn hỏng nhiều.
Thường không, vì bọng vỡ không có dấu hiệu bên ngoài. Nên đừng trách họ — cứ hỏi lại nhẹ nhàng xem chuyến đi thế nào, và lần sau dặn kỹ hơn bằng giấy.
Được, vì ong dú không đốt nên không nguy hiểm. Chỉ cần tờ giấy bốn dòng và đồ mang theo đầy đủ — phần lớn lỗi là do không biết chứ không phải do không cẩn thận.
Khoảng cách ít quan trọng hơn mặt đường và cách buộc. Nhưng nếu phải qua nhiều chặng hoặc đổi xe thì nên tự đi, hoặc nhờ người bán gửi nhà xe — mỗi lần bốc dỡ là một cơ hội bị đặt nghiêng.
Đặt thùng vào chỗ đã chọn rồi mở cửa luôn cũng được — tối thì ong không ra, chúng sẽ ra vào sáng hôm sau và nhận vị trí mới từ đầu. Cái quan trọng là thùng đã nằm đúng chỗ cuối cùng.
Người bán lo phần đóng gói và gửi. Nhưng nửa còn lại thuộc về người nhận — và mấy phút ở bến quyết định nhiều hơn người ta tưởng.
Câu hỏi nghe nhỏ nhưng quyết định nhiều. Mở sai lúc thì đàn mất phần quân khoẻ nhất ngay ngày đầu, mà chủ mới không hề biết.
Phần lớn người mua đến tay không và hẹn giữa trưa cho tiện. Cả hai đều là lý do đàn về nhà đã yếu sẵn.
Danh sách việc trong tháng đầu ngắn tới mức khó tin, và phần lớn nội dung của nó là những việc KHÔNG làm. Đó cũng là phần khó nhất với người mới.
Quãng đường từ vườn người bán về tới sân nhà mình là quãng nguy hiểm nhất đời một đàn ong dú. Và tuần sau đó thì việc đúng nhất phải làm là không làm
Hướng dẫn mua ong dú cho người mới: xem tổ, đánh giá đàn, giá tham khảo, tránh bẫy và đưa tổ về nhà an toàn.